XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
)
Tiểu thuyết Bẫy Văn Phòng-full
y, trái tim Đàm Bân bỗng quặn đau xót xa. Cô cúi gập người, nhẹ nhàng áp khuôn mặt anh vào lòng, giọng nói bay bổng như trong cơn mê: “Mọi thứ đã qua rồi, Tiểu Bối à! Rồi ngày đó cũng sẽ phải đến, chúng ta đều phải trải qua thời khắc ấy, không ai có thể trốn tránh được…”
Có ai đó đã từng nói với cô, cái chết cũng giống như nước trên địa cầu, bạn không thể chạy trốn, không thể lẩn tránh, chỉ có thể học cách để đối diện với nó.
Nhưng những gì Thẩm Bồi đã trải qua so với nhiều người thực sự là quá tàn nhẫn.
Lúc này Đàm Bân như ngậm phải thứ gì đó đắng chát. Thẩm Bồi đang run rẩy trong lòng cô, áo anh ướt đẫm mồ hôi lạnh như vừa bị cả thùng nước giội vào.
Đàm Bân thử cởi cúc áo cho anh. “Quần áo không thay sẽ bẩn lắm, để em giúp anh cởi nhé, chúng ta sẽ làm từ từ thôi, được không?”
Đàm Bân vô cùng kinh ngạc. Cô không thể thẳng thừng từ chối lời đề nghị này, đành ngọt ngào dỗ dành: “Anh ngoan ngoãn ở đây nghỉ ngơi vài ba ngày, sau đó chúng ta sẽ thương lượng với bác sĩ.”
Cuối cùng, Thẩm Bồi cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng vẫn nằm với tư thế cổ quái, hai tay ôm lấy đầu, người cuộn tròn, co quắp như đứa trẻ trong bụng mẹ.
Đàm Bân vừa đau đớn vừa hoài nghi, lo lắng. Cô thực sự không thể tưởng tượng nổi những gì Thẩm Bồi đã phải trải qua. Trái tim anh như có một hố đen sâu hoắm, không thể đối diện, cũng chẳng thể mất đi, chỉ còn cách ra sức trốn chạy.
Tìm cách lấy được báo cáo điều tra của sở cảnh sát Cam Nam, nhưng trong đó cũng chẳng có bất kỳ manh mối nào, Đàm Bân lại một lần nữa đề nghị mời bác sĩ tâm lý đến chữa trị cho Thẩm Bồi.
Lần này, mẹ anh vẫn có chẳng chút hứng thú, chỉ than phiền rằng trong nước không có bác sĩ tâm lý giỏi, những phòng khám tâm lý chỉ làm qua quýt để kiếm ăn mà thôi. Cuối cùng, cha của Thẩm Bồi xuất hiện, đưa một vị giáo sư đại học có bằng tiến sĩ tâm lý ở nước ngoài đến. Lúc này, mẹ anh mới không nói được gì nữa.
Nhưng cuộc nói chuyện đầu tiên giữa vị giáo sư kia và Thẩm Bồi lại không diễn ra thuận lợi vì anh ra sức kháng cự, nhất quyết không chịu hợp tác.
Đàm Bân nản lòng, buồn chán vô cùng.
Vị giáo sư nọ bèn an ủi cô: “Không sao đâu, những bệnh nhân không chủ động đến gặp bác sĩ tâm lý đều như thế. Tôi cũng không có nhiều yêu cầu với bệnh nhân, chỉ cần cậu ấy cảm thấy thoải mái, chịu gặp bác sĩ đúng giờ, bộc lộ con người thật của mình là được. Nhưng từ trạng thái tâm lý hiện tại của bệnh nhân có thể thấy rằng cậu ấy vẫn chưa thực sự chuẩn bị.”