Snack's 1967
Truyenhay.xemmienphi.net
₪ Game hay cho điện thoại
»
Lượt Xem : (1 / )

Tiểu thuyết Bẫy Văn Phòng-full

lắm, người tốt, người xấu chỉ nhìn cái là chúng biết liền.” Văn Hiểu Tuệ cười nói. “Nếu mà gặp tớ, chắc chắn chúng trốn biệt luôn.”

Đây là lần đầu Văn Hiểu Tuệ tới nhà Thẩm Bồi, cô rất thích cách bài trí bốn bức tường trong phòng khách, đi loanh quanh ngắm nghía ngôi nhà, cuối cùng dừng lại trước mấy cái giá vẽ dựng đứng trên sàn.

“Đây là những tác phẩm mới của Thẩm Bồi ư?” Văn Hiểu Tuệ tiến đến, quan sát.

“Đúng vậy, cậu thấy có lạ không?”

Văn Hiểu Tuệ lùi ra xa vài bước, nhìn kĩ hơn một lát rồi lại nói: “Tớ nói thật, cậu đừng giận nhé!”

“Đừng có lòng vòng nữa, có gì cứ nói đi.”

“Tớ có cảm giác Thẩm Bồi dường như đã thông suốt rồi. Những tác phẩm trước kia của anh ấy mềm oặt, chẳng có gì thú vị, nhưng khi xem những bức tranh này, tớ thấy anh ấy đã có sự đả thông tư tưởng rất lớn.”

Đàm Bân bĩu môi. “Xì, nghe cậu nói cứ như thật vậy.”

“Là thật đấy, lẽ nào cậu không cảm thấy những bức vẽ này đều có sức hút rất lớn, như thể hiện một điều gì đó vô cùng mãnh liệt, tiếc là tớ không tài nào lý giải nổi.”

“Thôi đi, cậu càng nói càng hoang đường, làm sao tớ có thể không nhận ra được điều gì chứ?”

“Đây gọi là người trong cuộc luôn mù quáng, còn người ngoài cuộc luôn sáng suốt. Không phải tớ muốn nói cậu đâu, Đàm Bân ạ, nhưng tớ thấy cậu sắp thành người vô dụng rồi, trong đầu cậu, ngoài mấy việc vụn vặt ở văn phòng ra thì không chứa nổi cái gì khác.”

“Đúng vậy đấy, trước giờ điều duy nhất động viên, khích lệ tớ chính là mấy cái việc vụn vặt ấy đấy.”

Văn Hiểu Tuệ ngước nhìn trời bằng con mắt khinh thường. “Bệnh nan y hết thuốc chữa.”

Hai người lái xe tới siêu thị lớn gần đó để mua thức ăn và dây xích cho Tiểu Hồ Điệp.

Bên giá bày hàng thực phẩm nhập khẩu, Đàm Bân nhận ra một bóng dáng quen thuộc. Anh đang cúi người chăm chú chọn cà phê. Từ phía Đàm Bân chỉ có thể thấy khuôn mặt nhìn nghiêng điềm tĩnh của anh.

Đàm Bân không hiểu tại sao mình lại tần ngần ở đó, thậm chí không thể cử động nổi ngón tay.

“Này, nhìn gì thế? Sao trông như mất hồn vậy?” Văn Hiểu Tuệ kéo cô đi.

Đàm Bân quay đầu nhìn lại, gần giá hàng vừa nãy không còn bóng người, tựa hồ như hình dáng vừa nhìn thấy chỉ là ảo giác.

Trong lúc xếp hàng đợi thanh toán, Văn Hiểu Tuệ không ngớt kêu ca về giá cả leo thang, Đàm Bân thì vẫn hoang mang, cúi đầu nhìn bàn chân, lòng ngực như bị nén chặt, không tài nào thở được.

Vẫn còn vài việc nhỏ cần phải bận tâm mà thời gian nghỉ phép bảy ngày thì qua nhanh như gió thổi.

Chương 14
Ngày làm việc đầu tiên sau kỳ nghỉ phép, Đàm Bân lần đầu cảm thấy mình bắt đầu có triệu chứng “ngày thứ Hai u ám”, dường như cô không muốn đi làm.

Bầu không khí trong văn phòng cũng thật sự uể oải, chưa thể nào khôi phục lại như trước kỳ nghỉ phép.

Đàm Bân gọi điện cho giám đốc sản xuất, sau khi trao đổi, hai người hẹn gặp tại nhà hàng Kiến Quốc, vừa uống trà vừa bàn chuyện công việc.

Đàm Bân quen biết vị giám đốc sản xuất này khi cô còn là giám đốc dự án, hai người đã từng kề vai sát cánh trong công việc, cũng đã từng đóng cửa, đập bàn chỉ trích lẫn nhau, mối quan hệ phải nói là rất bền chặt.

Vừa nói được nửa câu chuyện, anh ta đã trầm giọng, nói: “Cherie, cô phải cẩn thận với cái tên Chu Dương dưới kia, tên này chẳng tốt đẹp gì đâu.”

Đàm Bân ngây ra rồi cười hỏi: “Câu này bắt nguồn từ đâu?”

“Hôm trước đi hát karaoke, cô không đi, tên này đã ngà ngà say, còn nói với người bên cạnh rằng, chỉ tiêu kinh doanh của cô tăng ba mươi phần trăm là nhờ anh ta cố tình cho cô cơ hội.”

Đàm Bân đặt cốc cà phê xuống bàn, mọi việc xảy ra trước kỳ nghỉ phép, hồi tưởng một lúc, ngón trỏ của cô bắt đầu lạnh dần.

“Thường ngày anh ta có vẻ khá hào phóng, ai ngờ lại có chuyện này.”

Đàm Bân vuốt mặt, cười, giọng mỉa mai: “Tôi không hoàn thành nhiệm vụ, anh ta cũng chẳng được lợi lộc gì. Anh ta không ngốc nghếch đến mức cho rằng nếu đạp đổ được tôi thì có thể thăng chức đấy chứ?”

Đồng nghiệp mỉm cười: “Cherie, suy nghĩ của cô thẳng thắn quá, tâm huyết đều nằm cả trong những bản hợp đồng kia của cô. Trước kia Chu Dương đã từng nói, thứ anh ta không chịu được là phải làm dưới trướng sếp nữ. Cô thử nghĩ xem, nếu đạp đổ cô, ai sẽ là người được lợi?”

Kiều Lợi Duy.

Đàm Bân cắn chặt môi, không nói lời nào, tim đập mạnh.

“Khi Tony còn ở đây, anh ta rất nhiều lần nói tôi sang làm kinh doanh, nhưng sống chết tôi cũng không làm, làm kỹ thuật tuy không có tiền đồ rộng mở nhưng môi trường đơn thuần. Bên đó hội tụ toàn những “tinh anh”, chỉ cần không để ý một chút là ngay lập tức bị đem bán mà còn đếm tiền cho người ta, tôi chẳng dại mà đi tìm đến mấy chỗ mất tự do như thế.”

©STENT

Đàm Bân không về văn phòng.

Sau khi chia tay đồng nghiệp, cô lái xe về phía đường Nhị Hoàn, xe cộ đông nghịt, chưa bao giờ cô có cảm giác bơ vơ không nơi nương tựa như lúc này, giống như người không biết bơi mà bị rơi xuống nước vậy, bốn bề toàn là nước, không biết bám vào đâu, đành chấp nhận từ từ chìm xuống đáy.

Nghĩ tới câu chuyện về bơi lội sâu xa của Trình Duệ Mẫn, nhìn tình cảnh trước mắt mà Đàm Bân không kìm được, cười phá lên.

Đã nhiều lần gặp phải những chuyện hoang đường, phản ứng duy nhất của cô chỉ là mỉm cười.

Chỉ bởi cô không thể khóc thét lên.

Cơ hồ dựa vào bản năng, Đàm Bân lái xe vào bãi đỗ dưới nhà Thẩm Bồi. Đẩy cửa bước vào, trong nhà không có người, chiếc tạp dề bà Vương hay mặc được vắt trên thành sofa, chắc hẳn bà ấy đi mua thức ăn.

Đàm Bân mệt mỏi rã rời, vứt túi xách, thay dép.

Nghe thấy tiếng chuông, Tiểu Hồ Điệp lảo đảo chạy tới, cắn gấu quần cô, kéo vào phòng.

Đàm Bân nhẹ nhàng gỡ nó ra. “Mau tránh ra nào, đợi tao thay dép đã.”

Cô nhóc liền quay quanh chân Đàm Bân vẻ lo lắng, sủa “gâu gâu”, móng vuốt chà soàn soạt lên quần Đàm Bân.

Đàm Bân chột dạ, đi chân đất theo sau nó, thấy nó bổ nhào vào cửa phòng vẽ, cào cào cửa.

Cửa đóng, cô dùng sức đẩy, cửa bật mở, một thứ hương thơm kỳ lạ đến khó tưởng tượng.

Thẩm Bồi đang nằm dài ở góc phòng, đôi mắt thanh tú nhắm hờ, hàng lông mày sấp bóng, nét mặt toát lên vẻ mãn nguyện, ngập tràn hạnh phúc.

Đàm Bân gục vào cánh cửa, toàn thân cứng đờ.

Một lúc lâu sau cô mới loạng choạng bổ nhào tới trước mặt Thẩm Bồi, ngồi xuống. “Thẩm Bồi, anh thật sự khiến cho người khác quá thất vọng rồi!”

Thẩm Bồi không có phản ứng, toàn thân chìm đắm trong trạng thái thỏa mãn.

Đàm Bân ngồi thụp xuống sàn nhà, trong lòng
<<1 ... 7374757677 ... 94>>
Từ khóa Google : ,,
₪ Xem thêm truyện hay
Tiểu thuyết Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại-full
Tiểu thuyết Đại Tiểu Thư Của Tôi-full
Tiểu thuyết Hạt Tiêu Nhỏ Trên Bàn Cơm-full
Tiểu thuyết Vợ Yêu Gây Họa-full
Tiểu thuyết Cưng À, Đừng Vờ Đứng Đắn Nữa-full
₪ Tải game miễn phí
Về Trang Chủ Tiểu thuyết ngôn tình Tiểu thuyết tình yêu Truyện teen đang yêu Truyện teen lãng mạn Truyện tình cảm mới
58/1369
Tải game android iphone ipad, Truyện tiểu thuyết teen
@ 2015 - Chuyenmoi.wap.sh
Nội dung được sưu tầm từ internet