Insane
Truyenhay.xemmienphi.net
₪ Game hay cho điện thoại
»
Lượt Xem : (1 / )

Truyện ngắn Yêu lại từ đầu

i khi bên nhau.

- À, anh được nghỉ phép một tuần, cũng chưa biết sẽ ở đây bao lâu nữa. – Tôi lúng túng. Tôi ở đây bao lâu, phụ thuộc hết vào em, tôi rất muốn em biết điều đó.

- Uhm, thế à. – Mặt em nhăn lại, rồi em xoay mặt đi hướng khác, thả một ánh nhìn vô định vào khoảng không trước mặt. Tôi cảm thấy bất lực, tôi muốn biết em đang nghĩ gì. Trước khi đi, tôi đã được Nam tư vấn rất kỹ lưỡng là tôi phải kiên nhẫn, không được nóng vội. Mềm nắn rắn buông.

Tôi nhấc ly cà phê lên nhấp một ngụm. Cứ như thế này mãi tôi không chịu nổi mất. Người con gái tôi yêu, đang ngồi trước mặt tôi. Tôi nhớ em biết bao nhưng lại không được thể hiện ra cho em biết cảm xúc của mình. Buổi chiều hôm ấy, khi tôi quay lưng bước đi, ánh mắt em nhìn tôi thật lạnh lùng, đầy thách thức. Tôi yêu em, tôi sẵn sàng nhường nhịn em tất cả mọi chuyện. Nhưng em có biết không, một khi lòng tự trọng của một người đàn ông bị đánh thức thì dù em có là người mà anh ta yêu say đắm, thì trong giây phút đó mọi thứ đều vô nghĩa.

Điện thoại em khẽ rung. Em nhìn tôi thăm dò. Tôi hiểu ý. Em không muốn tôi nghe nội dung của cuộc gọi này. Tôi đứng lên, bước vào nhà vệ sinh. Khi tôi ngang qua anh phục vụ, anh ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò. "Có gì hay ho mà anh tò mò chứ" – tôi thầm nghĩ. Từ bao giờ giữa tôi và em lại có khoảng cách xa đến thế.

- Mày yêu quá hóa tưởng bở rồi Quân à. Mày và cô ấy giờ là gì chứ. Đã hai năm rồi. May mà Mai Ca còn mỉm cười khi gặp mày đó. Chứ ở đó mà khoảng cách xa với gần. – Giọng Nam qua điện thoại mà vẫn không bớt đi độ chua ngoa.

- Tao sắp điên lên rồi đây.

- Ý, đừng nóng vội bạn hiền. Cứ bình tĩnh. Chinh phục con gái không đơn giản đâu, chưa nói đây là trường hợp đặc biệt. Người yêu cũ. Cô ấy đã quá hiểu mày rồi. Mày phải đi ngược lại với những gì cô ấy đã biết về mày, như thế mới thu hút cô ấy được. Ngoan, nghe lời tao.

- Thôi, tao gọi lại mày sau. Tao ra với Mai Ca đã. – Không để Nam kịp có thời gian lôi thôi nữa, tôi dập máy.

Khi tôi bước ra ngoài, chiếc bàn trống trơn, không còn thấy em ở đó nữa. Tôi hỏi anh phục vụ. Anh bảo em thanh toán và vừa rời đi. Tôi chạy ra cổng, không thấy bóng dáng em đâu. Mưa vẫn rơi. Tôi đứng đó, thẩn thờ.

Tôi bước đi trong mưa. Những bước chân sao thấy nặng nề. Em vẫn hay nói em rất thích mưa mỗi khi bên tôi vì những lúc đó em có thể tự nhiên áp sát vào người tôi ở bất kỳ đâu mà không sợ người ta dòm ngó. Chẳng ai có thể đánh giá rằng lứa trẻ không biết ý tứ ở nơi công cộng trong một hình ảnh lãng mạn như thế. Tôi mĩm cười. Đúng như Nam nói, theo đuổi một người con gái thật không dễ dàng. Chưa kể cô gái ấy lại là người yêu cũ.

Anh đã thay đổi quá nhiều...

Cơn mưa như vội vàng cuốn trôi hết những tháng ngày có nhau

Bên anh em như chìm trong giấc mơ rồi bật khóc nhạt nhòa

Còn lại một mình như vô vọng

Vì mất nhau rồi

(Người em yêu mãi – Sáng tác: Phạm Hải Âu)

Tôi lên kế hoạch cho chuyến đi này khá đột ngột. Mọi thứ đều chẳng thể gọi là chuẩn bị. Thì chỉ là đặt vé xe, đặt phòng khách sạn. Cũng không thể gọi là một chuyến du dịch. Đơn giản, tôi muốn có một khoảng thời gian cho riêng mình. Không vướng bận công việc, mỗi ngày được vùi vào chăn ngủ trong khí trời se lạnh và tránh xa cái nắng Sài Gòn. Sài Gòn mùa này chẳng khác gì cô gái đến tuổi dậy thì. Ẩm ẩm, ương ương, sáng nắng chiều mưa chẳng biết đường nào mà lần, làm cho tâm trạng con người cũng dễ bực dọc hơn. Thế mà, trời khiến sao, tôi lại gặp anh thế này. Bao nhiêu mong muốn của tôi về chuyến đi đều vỡ tan tành. Làm thế nào bình thản được khi con tim tôi cứ đập liên hồi mỗi khi nhìn thấy anh. "Nuôi mày mấy chục năm nay, để rồi chẳng bao giờ mày chịu nghe lời tao". Tôi vỗ ngực trái, bước ra khỏi quán. Tôi phải rời khỏi đây. Tránh xa khỏi anh trước khi tôi không kìm được bản năng của mình, nhảy tới vồ lấy anh.

Hai năm rồi, tôi mới gặp lại anh. Con người trở mặt cũng nhanh thật. Yêu nhau sáu năm, trao cho nhau bao nhiêu kỷ niệm, cùng nhau vượt qua bao khó khăn vậy mà chỉ vì một lời nói, bao nhiêu yêu thương đều bị nước cuốn đi.

Anh khác trước nhiều quá. Mọi thứ gần như thay đổi về ngoại hình. Giây phút tôi trông thấy anh, anh mặc chiếc áo thun màu xanh navy đơn giản cùng chiếc quần jean sậm màu. Trong thời gian yêu nhau, chưa bao giờ tôi thấy anh mặc quần jean dù tôi ra sức thuyết phục. Anh còn mang máy chụp ảnh nữa. Tổi chỉ biết tự thốt lên "Thật ngưỡng mộ cô ấy, trong thời gian ngắn thế sao có thể khiến anh thay đổi được nhiều thứ mà trước đây mình chẳng thể nào làm được. Chắc anh yêu cô nhiều lắm". Nghĩ như thế nước mắt tôi khẽ rơi.

Một năm sau khi chia tay, tôi nghe tin anh có người yêu – một cô bé đồng nghiệp của anh. Anh từng nói "Kết hôn không chỉ là tình yêu của hai người mà còn là trách nhiệm đối với gia đình và xã hội". Tôi hiểu rằng, dù sau này anh không yêu nhưng vì trách nhiệm anh vẫn phải kết hôn. Anh là người có nguyên tắc và chủ kiến rất rõ ràng. Cái trường đó, đào tạo ra những con người như anh làm chi, để rồi anh lại làm khổ tôi thế này. Tôi đã từng nhìn anh trong bộ quân phục màu xanh huyền thoại, không ngừng tự hào vì người yêu mình là một bác sĩ quân y, suốt cuộc đời phục vụ cho tổ quốc. Giờ đây chỉ còn là những ký ức đẹp.

Tôi bước nhanh dưới cơn mưa dai dẳng đến thăm một người bạn lớn. Lâu lắm rồi tôi không gặp bà. Vườn dâu nhà bà xanh ngát pha lẫn chấm đỏ của những trái dâu căng mọng. Bà đang lom khom dưới gốc dâu. Nhìn thấy tôi, bà khẽ cười, nụ cười nhẹ nhưng sao tôi thấy ấm áp như đứng dưới ánh nắng ban mai.

- Con lên đây khi nào? – Bà đưa cho tôi cốc trà gừng, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến.

- Dạ, cảm ơn bà. Con mới lên sáng nay thôi. Nghe bảo Đà Lạt mùa này vắng mưa vậy mà mới đến nơi đã mưa từ sáng sớm rồi. Thật hụt hẫng bà ạ. – Tôi đỡ lấy cốc trà, hai tay ôm lấy cốc để cảm nhận chút hơi ấm lan tỏa lòng bàn tay đang lạnh cóng của mình.

- Ừ, những cơn mưa mùa hạ mà, như những giọt nước mắt của cô gái đang yêu. Rơi bất chợt chứ có theo một lịch trình nào đâu. – Bà ngồi xuống, gọt bỏ cuốn mấy trái dâu bà vừa hái ngoài vườn.

- Khóc thì có bao giờ là có lịch trình hả bà. Chẳng ai biết trước mình sẽ khóc khi nào cả. Ai có thể lên kế hoạch cho việc ấy chứ.

- Con vẫn thế. Bao nhiêu năm rồi vẫn thực tế chẳng có chút đầu óc lãng mạn của một cô gái. – Bà xoa đầu tôi. Bỗng bà chợt hỏi – Hoàng Quân có đi cùng con không?

- Chúng con chia tay nhau được hai năm rồi bà ạ. – Ánh mắt tôi từ nhìn bà chuyển sang cốc trà. Chẳng biết phải nói với bà thế nào. Tôi ngước lên bắt gặp ánh mắt bà nhìn tôi chăm chú. – Nhưng anh ấy cũng có lên đây. Con vô tình gặp sáng nay.

- Thế con có thấy vui khi gặp lại không?

Yêu lại từ đầu

Rất ít khi bà để ý đến chuyện đã qua. Đối với bà, hiện tại mới là điều ta cần phải quan tâm. Mắt tôi ngấn lệ. Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối như thế này. Sao chỉ một câu nói của bà mà đã khiến bao nhiêu cảm xúc được tôi kìm nén bấy lâu nay vỡ òa. Tôi vùi vào lòng bà, khóc nức nở.

- Vui bà à. Nhưng Quân giờ khác nhiều quá, không còn là Quân của con lúc trước. Anh ấy giờ là của người khác rồi.

Ngoài trời, mưa đã tạnh. Chỉ còn những giọt nước vương vấn trên những chiếc lá không đủ sức bám víu rơi xuống. Cô cũng thế, đã từng không thể níu giữ lấy anh.

***

Người yêu cũ à! Tôi đang theo đuổi em đó

"Mình chia tay đi Quân. Em muốn hai đứa bắt đầu lại. Em muốn được tận hưởng cảm giác được theo đuổi. Sao em thấy anh có được
<<1234>>
Từ khóa Google : ,,
₪ Xem thêm truyện hay
Truyện ngắn Đã có người yêu em hơn anh
Truyện ngắn Mật khẩu trái tim anh: Em không thể mở
Truyện ngắn Khắc tinh của tôi
Truyện ngắn Định mệnh có lúc cũng nhầm
Truyện ngắn Mọi thứ rồi cũng sẽ đổi thay, phải không anh?
₪ Tải game miễn phí
Về Trang Chủ Tiểu thuyết ngôn tình Tiểu thuyết tình yêu Truyện teen đang yêu Truyện teen lãng mạn Truyện tình cảm mới
451/2232
Tải game android iphone ipad, Truyện tiểu thuyết teen
@ 2015 - Chuyenmoi.wap.sh
Nội dung được sưu tầm từ internet